寒食

唐代 卢象
子推言避世,山火遂焚身。四海同寒食,千秋为一人。 深冤何用道,峻迹古无邻。魂魄山河气,风雷御宇神。 光烟榆柳灭,怨曲龙蛇新。可叹文公霸,平生负此臣。
tuī yán shì   shān huǒ suì fén shēn hǎi tóng hán shí   qiān qiū wèi rén
shēn yuān yòng dào   jùn lín hún shān   fēng léi shén
guāng yān liǔ miè   yuàn lóng shé xīn tàn wén gōng   píng shēng chén