寒食

宋代 孙觌
月落乌啼古木昏,宿云未敛日光暾。闭门喧豗百贾闹,尘埃一觉车云奔。 据鞍已觉朝市远,细路渐入桑麻村。累累青冢繄蓬颗,风扫露沐松为门。 魂飞骨冷唤不觉,只鸡斗酒聊相温。种种闲情便愁绝,行歌野哭不堪闻。
yuè luò hūn   宿 yún wèi liǎn guāng tūn mén xuān huī bǎi jiǎ nào chén   āi jiào chē yún bēn    
ān jué cháo shì yuǎn   jiàn sāng cūn lěi lěi qīng zhǒng péng fēng   sǎo sōng wèi mén    
hún fēi lěng huàn jué   zhī dǒu jiǔ liáo xiāng wēn zhǒng zhǒng xián qíng biàn chóu 便 jué xíng   kān wén