寒甚下山访病儿存没道中逢夏仲力下小竹舁慄不能语哀我无衣授之以絮归山有咏志感也

明代 王夫之
应自友朋恩,知深谢不言。无衣度霜雪,多难际乾坤。 泥重芒鞋涩,云浓湿帽昏。更愁从此去,托足向何门。
yīng yǒu péng ēn   zhī shēn xiè yán shuāng xuě duō   nàn qián kūn    
zhòng máng xié   yún nóng shī 湿 mào hūn gèng chóu cóng tuō   xiàng mén