韩升之主簿惠示襄阳杂咏诗淳深高古吟讽不置辄用最后书怀赠彦履韵以释其意

宋代 饶节
刮磨习气如洗爵,惟馀好古情未薄。向来诗轴入松门,便对屠门先大嚼。 吾侪事业如石田,笔墨魔人妨夜眠。如公万卷瘖不吐,使者旁午谁见怜。 方今神武拓疆土,超擢贤才固其所。莫叹簿书官禄微,黄钟大吕生一黍。
guā jué   wéi hào qíng wèi báo xiàng lái shī zhóu sōng mén   biàn 便 duì mén xiān jué
chái shì shí tián   rén fáng mián gōng wàn juàn yīn   shǐ 使 zhě bàng shuí jiàn lián
fāng jīn shén tuò jiāng   chāo zhuó xián cái suǒ tàn 簿 shū guān wēi   huáng zhōng shēng shǔ