含山寺

唐代 王质
一僧庞眉拄杖扶,自汲石泉浇茗盂。山深松树须髯古,寺老木鱼鳞甲枯。 心閒逢人谢礼乐,身倦到枕即江湖。梦回石壁半斜照,蝙蝠打人山鸟呼。
sēng páng méi zhǔ zhàng   shí quán jiāo míng shān shēn sōng shù rán   lǎo lín jiǎ    
xīn xián féng rén xiè yuè   shēn juàn dào zhěn jiāng mèng huí shí bàn xié zhào biān   rén shān niǎo