含山令尹章邦基即其所居剜山得石嵌空乃作堂

宋代 王之道
我闻美玉地所秘,出为世用自有时。 譬犹景星与庆云,千载往往一见之。 君家玉璧岂无说,凿山得石夸瑰奇。 岂惟苍翠实相似,温润清越璠璵姿。 细看高广类墙壁,以璧名之故其宜。 剜劖不已石无尽,此窟未易窥藩篱。 作堂正在佳绝处,下视海岳如城池。 钱塘雪浪涌澎湃,天竺烟岫纷参差。 君于其间日成趣,长篇短句挥蛟螭。 乃知地灵不爱宝,要令景物求新诗。 顾我与君无半面,牵帅阿咸难固辞。 沽哉沽哉吾与玉,它年相见期相知。
wén měi suǒ   chū wèi shì yòng yǒu shí  
yóu jǐng xīng qìng yún   qiān zǎi wǎng wǎng jiàn zhī  
jūn jiā shuō   záo shān shí kuā guī  
wéi cāng cuì shí xiàng shì   wēn rùn qīng yuè fán 姿  
kàn gāo guǎng 广 lèi qiáng   míng zhī  
wān chán shí jìn   wèi kuī fān  
zuò táng zhèng zài jiā jué chù   xià shì hǎi yuè chéng chí  
qián táng xuě làng yǒng péng pài   tiān zhú yān xiù fēn cēn  
jūn jiàn chéng   cháng piān duǎn huī jiāo chī  
nǎi zhī líng ài bǎo   yào lìng jǐng qiú xīn shī  
jūn bàn miàn   qiān shuài ā xián nán  
zāi zāi   nián xiāng jiàn xiāng zhī