寒山多幽奇

唐代 寒山
寒山多幽奇, 登者但恒慑[1]。 月照水澄澄, 风吹草猎猎。 凋梅雪作花, 杌木[2]云充叶。 触雨转鲜灵, 非晴不可涉。
hán shān duō yōu  
dēng zhě dàn héng shè   [   1   ] 1]。
yuè zhào shuǐ chéng chéng  
fēng chuī cǎo liè liè
diāo méi xuě zuò huā  
  [   2   ] 2] yún chōng
chù zhuǎn xiān líng  
fēi qíng shè