汉女行寄张助甫

明代 王世贞
汉帝惜倾城,双蛾当三千。偶然转盼失颜色,㸌如流波坠九天。 阿监摇唇婕妤笑,看取它人领光耀。宝镜羞窥永巷身,银灯望断长门诏。 我从选部识张卿,天下红颜俱却行。片言进退群公坐,一字低昂千古名。 不合文章犯牛斗,也学吾曹厄阳九。扣角敢唱龙蛇歌,折腰自称牛马走。 当时广平百不忧,谓言茂陵将见求。金鱼岂羡鵩鸟地,黄鹤独唤苍梧愁。 三楚褰帷声赫奕,百城墨吏秋霜慑。故旧俱传勃海书,何人为发中山箧。 即今龙卧汝颍间,杜门日玩浮云閒。但令班女重升辇,争道君王不赐环。
hàn qīng chéng   shuāng é dāng sān qiān ǒu rán zhuǎn pàn shī yán huò   liú zhuì jiǔ tiān    
ā jiān yáo chún jié xiào   kàn rén lǐng guāng yào 耀 bǎo jìng xiū kuī yǒng xiàng shēn yín   dēng wàng duàn cháng mén zhào    
cóng xuǎn shí zhāng qīng   tiān xià hóng yán què xíng piàn yán jìn tuì qún 退 gōng zuò   áng qiān míng    
wén zhāng fàn niú dòu   xué cáo è yáng jiǔ kòu jiǎo gǎn chàng lóng shé zhé   yāo chēng niú zǒu    
dāng shí guǎng 广 píng bǎi yōu   wèi yán mào líng jiāng jiàn qiú jīn xiàn niǎo huáng   huàn cāng chóu    
sān chǔ qiān wéi shēng   bǎi chéng qiū shuāng shè jiù chuán hǎi shū   rén wéi zhōng shān qiè    
jīn lóng yǐng jiān   mén wán yún xián dàn lìng bān zhòng shēng niǎn zhēng   dào jūn wáng huán