寒芦

宋代 刘敞
洞庭木落风霜秋,兼葭处处使人愁。可怜一见京尘里,却忆孤槎天际浮。
dòng tíng luò fēng shuāng qiū   jiān jiā chù chù shǐ 使 rén chóu lián jiàn jīng chén   què chá tiān