寒漏明次韵王子常

元代 张翥
寒漏明,时一聆。夜长不能寐,月色明阶庭。西风落叶争秋声,鸡啼未啼霜满城。 城中有思妇,正促征衣成。东家西家砧杵急,使我起坐时时惊。 归心如废弓,屡折不可檠。寒漏明,时一聆。
hán lòu míng   shí líng zhǎng néng mèi yuè   míng jiē tíng fēng luò 西 zhēng qiū shēng   wèi shuāng mǎn chéng      
chéng zhōng yǒu   zhèng zhēng chéng dōng jiā jiā 西 zhēn chǔ shǐ   使 zuò shí shí jīng    
guī xīn fèi gōng   zhé qíng hán lòu míng shí   líng