翰林斋居和十峰听琴二十四韵

明代 顾清
王春重禋祀,斋居百工休。寥寥古槐厅,无风亦萧飕。 落日众鸟归,感我林居幽。起步视天宇,明星一何稠。 赋形穹壤间,岂不诚有由。鸣凤跂阿阁,凫鹥散沧洲。 云鹏与斥鴳,各自从其俦。与子昔少壮,挟书隘乡州。 坐谈轻白璧,高步希丹丘。虽怀黍稷愧,稊稗亦已秋。 策名二十载,实也非吾仇。重来岁云暮,庶以追前游。 卜居幸仁里,款洽皆名流。侧闻官评美,信尔学殖优。 载观听琴作,骚选合并收。朗吟向清夜,何止消百忧。 惟此清庙器,流传自虞周。南风既广大,岐山亦优柔。 共惟千载意,历历心与眸。筝竽乱人耳,此物委道周。 不逢君子徒,竟作空山舟。朋游本沙聚,岁月亦川流。 钟子既长往,雍门今白头。惟有十样笺,可以修龙楼。
wáng chūn zhòng yīn   zhāi bǎi gōng xiū liáo liáo huái tīng   fēng xiāo sōu    
luò zhòng niǎo guī   gǎn lín yōu shì tiān míng   xīng chóu    
xíng qióng rǎng jiān   chéng yǒu yóu míng fèng ā   sàn cāng zhōu    
yún péng chì yàn   cóng chóu zi shào zhuàng jiā   shū ài xiāng zhōu    
zuò tán qīng bái   gāo dān qiū suī huái shǔ 怀 kuì   bài qiū    
míng èr shí zài   shí fēi chóu chóng lái suì yún shù   zhuī qián yóu    
xìng rén   kuǎn qià jiē míng liú wén guān píng měi xìn   ěr xué zhí yōu    
zài guān tīng qín zuò   sāo xuǎn bìng shōu lǎng yín xiàng qīng   zhǐ xiāo bǎi yōu    
wéi qīng miào   liú chuán zhōu nán fēng guǎng 广   shān yōu róu    
gòng wéi qiān zǎi   xīn móu zhēng luàn rén ěr   wěi dào zhōu    
féng jūn zi   jìng zuò kōng shān zhōu péng yóu běn shā suì   yuè chuān liú    
zhōng cháng wǎng   yōng mén jīn bái tóu wéi yǒu shí yàng jiān   xiū lóng lóu