翰林院望终南山 其一

唐代 吴筠
窃慕隐沦道,所欢岩穴居。谁言忝休命,遂入承明庐。 物情不可易,幽中未尝摅。幸见终南山,岧峣凌太虚。
qiè yǐn lún dào   suǒ huān yán xué shuí yán tiǎn xiū mìng suì   chéng míng    
qíng   yōu zhōng wèi cháng shū xìng jiàn zhōng nán shān tiáo   yáo líng tài