翰林院望终南山

唐代 吴筠
窃慕隐沦道,所欢岩穴居。谁言忝休命,遂入承明庐。 物情不可易,幽中未尝摅。幸见终南山,岧峣凌太虚。 青霭长不灭,白云闲卷舒。悠然相探讨,延望空踌蹰。 迹系心无极,神超兴有馀。何当解维絷,永托逍遥墟。
qiè yǐn lún dào   suǒ huān yán xué shuí yán tiǎn xiū mìng   suì chéng míng
qíng   yōu zhōng wèi cháng shū xìng jiàn zhōng nán shān   tiáo yáo líng tài
qīng ǎi zhǎng miè   bái yún xián juǎn shū yōu rán xiāng tàn tǎo   yán wàng kōng chóu chú
xīn   shén chāo xīng yǒu dāng jiě wéi zhí   yǒng tuō xiāo yáo