汉老弟去秋留别有明年桃李月春入马蹄轻之句

宋代 虞俦
晤言堪慰意,别语最关情。 老我春还暮,思君月共明。 丁宁期后会,容易即前程。 命驾何妨再,闻知四體轻。
yán kān wèi   bié zuì guān qíng  
lǎo chūn hái   jūn yuè gòng míng  
dīng níng hòu huì   róng qián chéng  
mìng jià fáng zài   wén zhī qīng