汉老弟寄和花发多风雨人生足别离韵十绝因和之 其七

宋代 虞俦
三春已过二春了,十日那无一日晴。已是飘零成老丑,更怜行乐负平生。
sān chūn guò èr chūn le   shí qíng shì piāo líng chéng lǎo chǒu gèng   lián xíng píng shēng