汉老弟寄和花发多风雨人生足别离韵十绝因和之 其三

宋代 虞俦
春尽园林莺懒唤,日长官舍雀堪罗。二毛老去浑无用,一掬愁来不奈多。
chūn jìn yuán lín yīng lǎn huàn   zhǎng guān shè què kān luó èr máo lǎo hún yòng   chóu lái nài duō