汉老弟寄和花发多风雨人生足别离韵十绝因和之 其一

宋代 虞俦
自笑为容非白璧,从渠入耳有黄华。一行作吏浑无况,两眼新来病有花。
xiào wéi róng fēi bái   cóng ěr yǒu huáng huá xíng zuò hún kuàng liǎng   yǎn xīn lái bìng yǒu huā