寒苦谣

魏晋 夏侯湛
惟立冬之初夜,天惨懔以降寒。霜皑皑怪被庭,冰溏瀩于井干。 草槭槭以疏叶,木萧萧以零残。松陨叶于翠条,竹摧柯于绿竿。
wéi dōng zhī chū   tiān cǎn lǐn jiàng hán shuāng ái ái guài bèi tíng   bīng táng duì jǐng gàn
cǎo shū   xiāo xiāo líng cán sōng yǔn cuì tiáo   zhú cuī 绿 gān 竿