韩克瞻宿五国城因赋

明代 沈周
金根濡滞是何年,寂寞荒城尚宛然。来者无穷还逐鹿,归心不死定为鹃。 黄沙夜冷霜连草,青海天低月堕烟。孤客此时思往事,一和错尽自澶渊。
jīn gēn zhì shì nián   huāng chéng shàng wǎn rán lái zhě qióng hái zhú guī 鹿   xīn dìng wèi juān    
huáng shā lěng shuāng lián cǎo   qīng hǎi tiān yuè duò yān shí wǎng shì   cuò jǐn chán yuān