汉京篇

明代 李梦阳
汉京临帝极,复道众星罗。烟花开甸服,锦绣列山河。 山河自古称佳丽,城中半是王侯第。峻阁重楼夹道悬,云房雾殿森亏蔽。 牧豚卖珠登要津,樊侯亦是鼓刀人。时来叱咤生风雨,奄见吹嘘走鬼神。 平津结兄盖侯弟,杯酒相看何意气。执鞭尽是虎贲郎,守门不说长安尉。 长安烽火入边城,挺剑辞君万里行。去日千官遮马饯,归来天子降阶迎。 朱弓尚抱流沙月,宝铗常飞翰海星。不分燕然先勤石,直教麟阁后标名。 岂知盛满多仇忌,可惜荣华如梦寐。第宅田园夺与人,丹书铁券成何事。 霍氏门墙狐夜号,魏其池馆长蓬蒿。三千剑客今谁在,十二珠楼空复高。 后车不戒前车覆,又破黄金买金谷。洛阳亭榭与山齐,北邙车马如云逐。 阴郭豪华真可怜,云台将相珥貂连。当时却怪桐江叟,独著羊裘伴帝眠。
hàn jīng lín   dào zhòng xīng luó yān huā kāi diàn jǐn   xiù liè shān    
shān chēng jiā   chéng zhōng bàn shì wáng hóu jùn zhòng lóu jiā dào xuán yún   fáng diàn sēn 殿 kuī    
tún mài zhū dēng yào jīn   fán hóu shì dāo rén shí lái chì zhà shēng fēng yǎn   jiàn chuī zǒu guǐ shén    
píng jīn jié xiōng gài hóu   bēi jiǔ xiāng kàn zhí biān jìn shì bēn láng shǒu   mén shuō cháng ān wèi    
cháng ān fēng huǒ biān chéng   tǐng jiàn jūn wàn xíng qiān guān zhē jiàn guī   lái tiān jiàng jiē yíng    
zhū gōng shàng bào liú shā yuè   bǎo jiá cháng fēi hàn hǎi xīng fēn yàn rán xiān qín shí zhí   jiào lín hòu biāo míng    
zhī chéng mǎn duō chóu   róng huá mèng mèi zhái tián yuán duó rén dān   shū tiě quàn chéng shì    
huò shì mén qiáng hào   wèi chí guǎn zhǎng péng hāo sān qiān jiàn jīn shuí zài shí   èr zhū lóu kōng gāo    
hòu chē jiè qián chē   yòu huáng jīn mǎi jīn luò yáng tíng xiè shān běi   máng chē yún zhú    
yīn guō háo huá zhēn lián   yún tái jiàng xiàng ěr diāo lián dāng shí què guài tóng jiāng sǒu   zhù yáng qiú bàn mián