汉江独汎 其二

明代 顾璘
郑生风骨岂超尘,水府能逢解佩人。青鸟去来烟漠漠,渚兰汀芷自含颦。
zhèng shēng fēng chāo chén   shuǐ néng féng jiě pèi rén qīng niǎo lái yān zhǔ   lán tīng zhǐ hán pín