寒螀
声声清切似悲秋,半入虚堂半上楼。人在定中常不寐,物从空外复何求。
百年草色身先老,一夕松灯话未休。万虑此时消歇尽,西风吹过白蘋洲。
shēng
声
shēng
声
qīng
清
qiē
切
sì
似
bēi
悲
qiū
秋
,
bàn
半
rù
入
xū
虚
táng
堂
bàn
半
shàng
上
lóu
楼
rén
。
zài
人
dìng
在
zhōng
定
cháng
中
bú
常
mèi
不
wù
寐
,
cóng
物
kōng
从
wài
空
fù
外
hé
复
qiú
何
求
。
bǎi
百
nián
年
cǎo
草
sè
色
shēn
身
xiān
先
lǎo
老
,
yī
一
xī
夕
sōng
松
dēng
灯
huà
话
wèi
未
xiū
休
wàn
。
lǜ
万
cǐ
虑
shí
此
xiāo
时
xiē
消
jǐn
歇
xī
尽
,
fēng
西
chuī
风
guò
吹
bái
过
píng
白
zhōu
蘋
洲
。