韩贾

宋代 李纲
退之守潮阳,戚嗟见章表。贾生傅长沙,自广托鵩鸟。 拘达言虽殊,均为未能了。今我谪龙津,管库素所晓。 粗令职事办,便觉溪山好。燕坐一室间,妄念悉除扫。 岂复计穷通,端亦忘寿夭。回观古人心,颇叹二子小。
tuì 退 zhī shǒu cháo yáng   jiē jiàn zhāng biǎo jiǎ shēng cháng shā   guǎng tuō 广 niǎo    
yán suī shū   jūn wèi wèi néng le jīn zhé lóng jīn guǎn   suǒ xiǎo    
lìng zhí shì bàn   biàn 便 jué shān hǎo yàn zuò shì jiān wàng   niàn chú sǎo    
qióng tōng   duān wàng shòu 寿 yāo huí guān rén xīn   tàn èr zi xiǎo