行子吟

宋代 严羽
行子在江海,飘飘无固踪。有如芒砀野,朔风卷飞蓬。 朔风无休时,飞蓬日千里。散落天地閒,宁复有归理。 胡雁西北来,一叫三徘徊。何时别沙漠,昨夜宿阳台。 同群一相失,羽翮常低摧。人物有殊性,奈何罹此哀。 昨夜客游初,结交重豪迈。高冠湛卢剑,志若轻四海。 白首悔前图,蹉跎天一隅。寒冬剑门道,失路空踌躇。 深林聚豺虎,绝壁号猩鼯。雪深车轴折,征马惊啼呼。 何当返故处,餐黍居田庐。泪下不能去,肠转如辘轳。
háng zài jiāng hǎi   piāo piāo zōng yǒu máng dàng shuò   fēng juǎn fēi péng    
shuò fēng xiū shí   fēi péng qiān sàn luò tiān xián níng   yǒu guī    
yàn 西 běi lái   jiào sān pái huái shí bié shā zuó   yáng 宿 tái    
tóng qún xiāng shī   cháng cuī rén yǒu shū xìng nài   āi    
zuó yóu chū   jié jiāo zhòng háo mài gāo guān zhàn jiàn zhì   ruò qīng hǎi    
bái shǒu huǐ qián   cuō tuó tiān hán dōng jiàn mén dào shī   kōng chóu chú    
shēn lín chái   jué hào xīng xuě shēn chē zhóu zhé zhēng   jīng    
dāng fǎn chǔ   cān shǔ tián lèi xià néng cháng   zhuǎn lu