杭州修广师法喜堂

宋代 王安石
浮屠之法与世殊,洗涤万事求空虚。 师心以此不挂物,一堂收身自有余。 堂阴置石双嵽嵲,石脚立竹青扶疏。 一来已觉肝胆豁,况乃宴坐穷朝晡。 忆初救时勇自许,壮大看俗尤崎岖。 丰车肥马载豪杰,少得志愿多忧虞。 始知进退各有理,造次未可分贤愚。 会将筑室返耕钓,相与此处吟山湖。
zhī shì shū   wàn shì qiú kōng
shī xīn guà   táng shōu shēn yǒu
táng yīn zhì shí shuāng niè   shí jiǎo zhú qīng shū
lái jué gān dǎn huō   kuàng nǎi yàn zuò qióng cháo
chū jiù shí yǒng   zhuàng kàn yóu
fēng chē féi zài háo jié   shǎo zhì yuàn duō yōu
shǐ zhī jìn tuì 退 yǒu   zào wèi fēn xián
huì jiāng zhù shì fǎn gēng diào   xiāng chù yín shān