杭州秋日别故友

唐代 长孙佐辅
相见又相别,大江秋水深。悲欢一世事,去住两乡心。 淅沥篱下叶,凄清阶上琴。独随孤棹去,何处更同衾。
xiāng jiàn yòu xiāng bié   jiāng qiū shuǐ shēn bēi huān shì shì   zhù liǎng xiāng xīn
xià   qīng jiē shàng qín suí zhào   chǔ gèng tóng qīn