杭州牡丹开时仆犹在常润周令作诗见寄次其韵

宋代 苏轼
羞归应为负花期,已是成阴结子时。 与物寡情怜我老,遣春无恨赖君诗。 玉台不见朝酣酒,金缕犹歌空折枝。 従此年年定相见,欲师老圃问樊迟。 莫负黄花九日期,人生穷达可无时。 十年且就三都赋,万户终轻千首诗。 天静伤鸿犹戢翼,月明惊鹊未安枝。 君看六月河无水,万斛龙骧到自迟。
xiū guī yīng wèi huā   shì chéng yīn jié shí  
guǎ qíng lián lǎo   qiǎn chūn hèn lài jūn shī  
tái jiàn cháo hān jiǔ   jīn yóu kōng zhé zhī  
cóng nián nián dìng xiāng jiàn   shī lǎo wèn fán chí  
huáng huā jiǔ   rén shēng qióng shí  
shí nián qiě jiù sān dōu   wàn zhōng qīng qiān shǒu shī  
tiān jìng shāng hóng 鸿 yóu   yuè míng jīng què wèi ān zhī  
jūn kàn liù yuè shuǐ   wàn lóng xiāng dào chí