函谷关

唐代 胡宿
天开函谷壮关中,万古惊尘向此空。望气竟能知老子, 弃繻何不识终童。谩持白马先生论,未抵鸣鸡下客功。 符命已归如掌地,一丸曾误隗王东。
tiān kāi hán zhuàng guān zhōng   wàn jīng chén xiàng kōng wàng jìng néng zhī lǎo zi  
shí zhōng tóng mán chí bái xiān sheng lùn   wèi míng xià gōng
mìng guī zhǎng   wán céng kuí wáng dōng