汉广亭

宋代 曾巩
悠悠汉水长,剡剡楚山密。 若与心目期,争从窗户出。 太守朴鄙人,迂无适时术。 治民务不烦,得以偷暇日。 北城最频登,局促谐旷逸。 云根辨毫芒,鸟背临嵂崒。 亦以乐宾游,岂惟慰衰疾。 欲寄别后情,嗟无少文笔。
yōu yōu hàn shuǐ zhǎng   yǎn yǎn chǔ shān  
ruò xīn   zhēng cóng chuāng hu chū  
tài shǒu piáo rén   shì shí shù  
zhì mín fán   tōu xiá  
běi chéng zuì pín dēng   xié kuàng  
yún gēn biàn háo máng   niǎo bèi lín  
bīn yóu   wéi wèi shuāi  
bié hòu qíng   jiē shǎo wén