杭头晚兴严州

宋代 陆游
山色苍寒野色昏,下程初闭驿亭门。 不须更把浇愁酒,行尽天涯惯断魂。
shān cāng hán hūn   xià chéng chū 驿 tíng mén  
gèng jiāo chóu jiǔ   xíng jǐn tiān guàn duàn hún