杭桥道间二首 其一

宋代 赵蕃
屡起瞻云物,频成听雨声。与忧明所历,咸谓晓当晴。 一水通高下,千山杂晦明。逢人问前路,为报已堪行。
zhān yún   pín chéng tīng shēng yōu míng suǒ xián   wèi xiǎo dāng qíng    
shuǐ tōng gāo xià   qiān shān huì míng féng rén wèn qián wèi   bào kān xíng