汉宫春·庾岭梅花

宋代 徐鹿卿
庾岭梅花,到江空岁晚,始放南枝。岂徒冰雪蹊径,不受侵欺。孤高自负,尽炎凉、变态无期。便瘴雨、蛮烟如许,淡妆也不随时。 未肯移根上苑,且竹边院落,月下园篱。除却西湖句子,此后无诗。向□红紫,要十分、妩媚因谁。算只有、天怜清苦,纷纷蜂蝶争知。
lǐng méi huā   dào jiāng kōng suì wǎn   shǐ fàng nán zhī bīng xuě jìng   shòu qīn gāo   jǐn yán liáng biàn tài biàn 便 zhàng mán yān   dàn zhuāng suí shí
wèi kěn gēn shàng yuàn   qiě zhú biān yuàn luò   yuè xià yuán chú què 西 zi   hòu shī xiàng   hóng   yào shí fēn mèi yīn shuí suàn zhǐ yǒu tiān lián qīng   fēn fēn fēng dié zhēng zhī