汉宫春·玉减香销

宋代 佚名
玉减香销,被婵娟误我,临镜妆慵。无聊强开强解,蹙破眉峰。凭高望远,但断肠、残月初钟。须信道,承恩在貌,如何教妾为容。风暖鸟声和碎,更日高院静,花影重重。愁来待只殢酒,酒困愁浓。长门怨感,恨无金、卖赋临邛。翻动念,年年女伴,越溪共采芙蓉。
jiǎn xiāng xiāo   bèi chán juān   lín jìng zhuāng yōng liáo qiáng kāi qiáng jiě   méi fēng píng gāo wàng yuǎn   dàn duàn cháng cán yuè chū zhōng xìn dào   chéng ēn zài mào   jiào qiè wéi róng fēng nuǎn niǎo shēng suì   gēng gāo yuàn jìng   huā yǐng chóng chóng chóu lái dài zhǐ jiǔ   jiǔ kùn chóu nóng cháng mén yuàn gǎn   hèn jīn mài lín qióng fān dòng niàn   nián nián bàn   yuè gòng cǎi róng