汉宫春(元夕)

宋代 彭元逊
十日春风,又一番调弄,怕暖愁阴。夜来风雨,摇得杨柳黄深。熏篝未断,梦旧寒、浅醉同衾。便是闻灯见月,看花对酒惊心。 携手满身花影,香雾霏霏,露湿罗襟。笙歌行人归去,回首沈沈。人间此夜,误春光、一刻千金。明日问、红巾青鸟,苍苔自拾遗簪。
shí chūn fēng   yòu fān tiáo nòng   nuǎn chóu yīn lái fēng   yáo yáng liǔ huáng shēn xūn gōu wèi duàn   mèng jiù hán qiǎn zuì tóng qīn biàn 便 shì wén dēng jiàn yuè   kàn huā duì jiǔ jīng xīn
xié shǒu mǎn shēn huā yǐng   xiāng fēi fēi   shī 湿 luó jīn shēng xíng rén guī   huí shǒu shěn shěn rén jiān   chūn guāng qiān jīn míng wèn hóng jīn qīng niǎo   cāng tái shí zān