汉宫春夜

宋代 许玠
虚轮绚采千门外,窗眼渗光金箔碎。 渴龙滴水续铜壶,檐马呼风摇玉佩。 宫车声远翠幌幽,珠帘闲却珊瑚钩。 眉山两点亦何有,中锁万斛相思愁。 蜀罗蜜炬光明灭,红泪难溅守宫血。 遥夜春寒听晓钟,角声满地梨花雪。
lún xuàn cǎi qiān mén wài   chuāng yǎn shèn guāng jīn suì  
lóng shuǐ tóng   yán fēng yáo pèi  
gōng chē shēng yuǎn cuì huǎng yōu   zhū lián xián què shān gōu  
méi shān liǎng diǎn yǒu   zhōng suǒ wàn xiāng chóu  
shǔ luó guāng míng miè   hóng lèi nán jiàn shǒu gōng xuè  
yáo chūn hán tīng xiǎo zhōng   jiǎo shēng mǎn huā xuě