汉宫春·雪满江头

宋代 陈亮
雪满江头,怪一枝不耐,不漏微阳。诗人越样眼浅,早自成章。群葩如绣,到那时、争爱春长。须知道,未通春信,是谁饱试风霜。 堪笑红炉画阁,问从来寒气,损甚容光。枝头有花凭好,映带新妆。寒窗愁绝,嗅清芬、不料饥肠。都缘是,此君小异,费他万种消详。
xuě mǎn jiāng tóu   guài zhī nài   lòu wēi yáng shī rén yuè yàng yǎn qiǎn   zǎo chéng zhāng qún xiù   dào shí zhēng ài chūn zhǎng zhī dào   wèi tōng chūn xìn   shì shuí bǎo shì fēng shuāng
kān xiào hóng huà   wèn cóng lái hán   sǔn shén róng guāng zhī tóu yǒu huā píng hǎo   yìng dài xīn zhuāng hán chuāng chóu jué   xiù qīng fēn liào cháng dōu yuán shì   jūn xiǎo   fèi wàn zhǒng xiāo xiáng