汉宫春·雪打风摧

宋代 佚名
雪打风摧。正篱枯壁尽,却有寒梅。衰柳败蒲碍眼,喜见芳蕾。江村路曲,问青帘、与酌馀醅。须凭取,东君为我,一枝先寄春来。寂寞槿门牛巷,有清香自倚,不怕低回。终须会逢赏目,健步移栽。孤芳素艳,敢烦他、蜂蝶相陪。偏爱有、春风靳惜,同时不放花开。
xuě fēng cuī zhèng jǐn   què yǒu hán méi shuāi liǔ bài ài yǎn   jiàn fāng lěi jiāng cūn   wèn qīng lián zhuó pēi píng   dōng jūn wèi   zhī xiān chūn lái jǐn 槿 mén niú xiàng   yǒu qīng xiāng   huí zhōng huì féng shǎng   jiàn zāi fāng yàn   gǎn fán fēng dié xiāng péi piān ài yǒu chūn fēng jìn   tóng shí fàng huā kāi