汉宫春·心似孤僧

宋代 辛弃疾
心似孤僧,更茂林修竹,山上精庐。维摩定自非病,谁遣文殊。白头自昔,叹相逢、语密情疏。倾盖处,论心一语,只今还有公无。最喜阳春妙句,被西风吹堕,金玉铿如。夜来归梦江上,父老欢予。荻花深处,唤儿童、吹火烹鲈。归去也,绝交何必,更修山巨源书。
xīn shì sēng   gèng mào lín xiū zhú   shān shàng jīng wéi dìng fēi bìng   shuí qiǎn wén shū bái tóu   tàn xiāng féng qíng shū qīng gài chù   lùn xīn   zhī jīn hái yǒu gōng zuì yáng chūn miào   bèi 西 fēng chuī duò   jīn kēng lái guī mèng jiāng shàng   lǎo huān huā shēn chù   huàn ér tóng chuī huǒ pēng guī   jué jiāo   gèng xiū shān yuán shū