汉宫春·疏影横斜

宋代 刘辰翁
疏影横斜,似故人安道,只在前溪。年年望雪待月,漫倚吟矶。千红万紫,到春来、也是寻思。君不见,永阳江上,残梅冷雨丝丝。有几情人似我,漫骑牛卧笛,乱插繁枝。市门索笑憔悴,便作新知。城楼画角,又无花、只落空悲。但传说,寿阳一片,何曾迎面看飞。
shū yǐng héng xié   shì rén ān dào   zhī zài qián nián nián wàng xuě dài yuè   màn yín qiān hóng wàn   dào chūn lái shì xín jūn jiàn   yǒng yáng jiāng shàng   cán méi lěng yǒu qíng rén shì   màn niú   luàn chā fán zhī shì mén suǒ xiào qiáo cuì   biàn 便 zuò xīn zhī chéng lóu huà jiǎo   yòu huā zhǐ luò kōng bēi dàn chuán shuō   shòu 寿 yáng piàn   zēng yíng miàn kàn fēi