汉宫春(芍药)

宋代 陈允平
开尽荼コ,正桑云麦浪,天气如秋。南园露梢半坼,金粟丝头。温香傍酒,尽多娇、不识春愁。莺院悄,轻阴弄晚,何人堪伴清游。 偏爱紫蕤黄袅,想金壶胜赏,依旧扬州。花前夜阑醉后,斜月当楼。翻阶句好,记玄晖、此日风流。双鬓改,一枝帽底,如今应为花羞。
kāi jǐn     zhèng sāng yún mài làng   tiān qiū nán yuán shāo bàn chè   jīn tóu wēn xiāng bàng jiǔ   jǐn duō jiāo shí chūn chóu yīng yuàn qiāo   qīng yīn nòng wǎn   rén kān bàn qīng yóu
piān ài ruí huáng niǎo   xiǎng jīn shèng shǎng   jiù yáng zhōu huā qián lán zuì hòu   xié yuè dāng lóu fān jiē hǎo   xuán huī fēng liú shuāng bìn gǎi   zhī mào   jīn yīng wèi huā xiū