汉宫春·青女初晴

宋代 刘克庄
青女初晴,向丑梢枯干,幻出妍姿。休烦苑吏翦彩,别有神司。东皇太乙,敕瑶姬、淡傅胭脂。还似得、华清汤暖,薄绡半卸冰肌。 应笑楚宫痴绝,略施朱则个,便妒蛾眉。唐人更无籍在,浪比红儿。祥云难聚,且丁宁、铁笛轻吹。拼醉倒,花间一霎,莫教绛雪离披。
qīng chū qíng   xiàng chǒu shāo gān   huàn chū yán 姿 xiū fán yuàn jiǎn cǎi   bié yǒu shén dōng huáng tài   chì yáo dàn yān zhī hái shì huá qīng tāng nuǎn   báo xiāo bàn xiè bīng
yīng xiào chǔ gōng chī jué   lüè shī zhū   biàn 便 é méi táng rén gèng zài   làng hóng ér xiáng yún nán   qiě dīng níng tiě qīng chuī pīn zuì dào   huā jiān shà   jiào jiàng xuě