汉宫春·名压年芳

宋代 吴文英
名压年芳,倚竹根新影,独照清漪。千年禹梁藓碧,重发南枝。冰凝素质,遣凡桃、羞濯尘姿。寒正峭,东风似海,香浮夜雪春霏。 练鹊锦袍仙使,有青娥传梦,月转参移。逋山傍莺系马,玉翦新辞。宫妆镜里,笑人间、花信都迟。春未了,红盐荐鼎,江南烟雨黄时。
míng nián fāng   zhú gēn xīn yǐng   zhào qīng qiān nián liáng xiǎn   zhòng nán zhī bīng níng zhì   qiǎn fán táo xiū zhuó chén 姿 hán zhèng qiào   dōng fēng shì hǎi   xiāng xuě chūn fēi
liàn què jǐn páo xiān shǐ 使   yǒu qīng é chuán mèng   yuè zhuǎn cān shān bàng yīng   jiǎn xīn gōng zhuāng jìng   xiào rén jiān huā xìn dōu chí chūn wèi liǎo   hóng yán jiàn dǐng   jiāng nán yān huáng shí