汉宫春·梅萼知春

宋代 佚名
梅萼知春,见南枝向暖,一朵初芳。冰清玉丽,自然赋得幽香。烟庭水榭,更无花、争染春光。休谩说、桃夭杏冶,年年蝶闹蜂忙。立马伫、凝情久,念美人自别,鳞羽茫茫。临岐记伊,尚带宿酒残妆。云疏雨阔,怎知人、千里思量。除是托、多情驿使,殷勤折寄仙乡。
méi è zhī chūn   jiàn nán zhī xiàng nuǎn   duǒ chū fāng bīng qīng   rán de yōu xiāng yān tíng shuǐ xiè   gèng huā zhēng rǎn chūn guāng xiū màn shuō táo yāo xìng   nián nián dié nào fēng máng zhù níng qíng jiǔ   niàn měi rén bié   lín máng máng lín   shàng dài 宿 jiǔ cán zhuāng yún shū kuò   zěn zhī rén qiān liáng chú shì tuō duō qíng 驿 shǐ 使   yīn qín zhé xiān xiāng