汉宫春 梅

宋代 晁冲之
潇洒江梅,向竹梢疏处,横两三枝。东君也不爱惜,雪压霜欺。无情燕子,怕春寒、轻失花期。却是有,年年塞雁,归来曾见开时。 清浅小溪如练,问玉堂何似,茅舍疏篱。伤心故人去后,冷落新诗。微云淡月,对江天、分付他谁。空自忆,清香未减,风流不在人知。
xiāo jiāng méi   xiàng zhú shāo shū chù   héng liǎng sān zhī dōng jūn ài   xuě shuāng qíng yàn zi   chūn hán qīng shī huā què shì yǒu   nián nián sāi yàn   guī lái céng jiàn kāi shí
qīng qiǎn xiǎo liàn   wèn táng   máo shè shū shāng xīn rén hòu   lěng luò xīn shī wēi yún dàn yuè   duì jiāng tiān fēn shuí kōng   qīng xiāng wèi jiǎn   fēng liú zài rén zhī