汉宫春(梅)

宋代 曹冠
一品天香。似蕊真仙质,宫额新妆。先春为传信息,压尽群芳。化工著意,赋阳和、欺雪凌霜。应自负,孤标介洁,岁寒独友松篁。 因念广平曾赋,爱浮香胧月,疏影横窗。真堪玉堂对赏,琼苑依光。江城塞管,任龙吟、吹彻何妨。君看取,和羹事在,收功不负东皇。
pǐn tiān xiāng shì ruǐ zhēn xiān zhì   gōng é xīn zhuāng xiān chūn wèi chuán xìn   jǐn qún fāng huà gōng zhù   yáng xuě líng shuāng yīng   biāo jiè jié   suì hán yǒu sōng huáng
yīn niàn guǎng 广 píng céng   ài xiāng lóng yuè   shū yǐng héng chuāng zhēn kān táng duì shǎng   qióng yuàn guāng jiāng chéng sāi guǎn   rèn lóng yín chuī chè fáng jūn kàn   gēng shì zài   shōu gōng dōng huáng