汉宫春 客中九日

明代 陆嘉淑
极目平芜,见疏林萧飒,远水弥漫。举头一声哀雁,别泪空弹。 秋容惨淡,但心伤、行路艰难。何况是、重阳时节,天涯风景凄然。 长恨征途憔悴,叹敝裘风雨,疲马关山。为问故园黄菊,知有谁看。 风吹破帽,漫凭高、一醉尊前。浑未解、远游何意,白云回首江天。
píng   jiàn shū lín xiāo   yuǎn shuǐ màn tóu shēng āi yàn bié   lèi kōng dàn    
qiū róng cǎn dàn   dàn xīn shāng xíng jiān nán kuàng shì chóng yáng shí jié tiān fēng   jǐng rán        
cháng hèn zhēng qiáo cuì   tàn qiú fēng   guān shān wèi wèn yuán huáng zhī   yǒu shuí kàn    
fēng chuī mào   màn píng gāo zuì zūn qián hún wèi jiě yuǎn yóu bái yún huí   shǒu jiāng tiān