汉宫春·横笛吹梅

宋代 丘崈
横笛吹梅,记南楼夜月,疏蕊纤枝。香尘软红自暖,不怕寒欺。人归梦悄,怅凭阑、密约深期。身渐老,风流纵在,逢花那似当时。东阁占春宜早,甚开迟也似,雪屋疏篱。须公彩毫度曲,锦帐题诗。多应见我,怪尊前、华发其谁。烦道与,巡檐共笑,元是旧日相知。
héng chuī méi   nán lóu yuè   shū ruǐ xiān zhī xiāng chén ruǎn hóng nuǎn   hán rén guī mèng qiāo   chàng píng lán yuē shēn shēn jiàn lǎo   fēng liú zòng zài   féng huā shì dāng shí dōng zhàn chūn zǎo   shén kāi chí   xuě shū gōng cǎi háo   jǐn zhàng shī duō yìng jiàn   guài zūn qián huá shuí fán dào   xún yán gòng xiào   yuán shì jiù xiāng zhī