汉宫春·横吹声沉

宋代 佚名
横吹声沉,倚危楼红日,江转天斜。黄尘边火澒洞,何处吾家。胎禽怨夜,半乘风、玄露丹霞。先生笑,飞空一剑,东风犹自天涯。情知道山中好,早翠嚣含隐,瑶草新芽。青溪故人信断,梦逐飙车。乾坤星火,归来兮、煮石煎砂。回首处、幅巾蒲帐,云边独笑桃花。
héng chuī shēng chén   wēi lóu hóng   jiāng zhuǎn tiān xié huáng chén biān huǒ hòng dòng   chǔ jiā tāi qín yuàn   bàn chéng fēng xuán dān xiá xiān sheng xiào   fēi kōng jiàn   dōng fēng yóu tiān qíng zhī dào shān zhōng hǎo   zǎo cuì xiāo hán yǐn   yáo cǎo xīn qīng rén xìn duàn   mèng zhú biāo chē qián kūn xīng huǒ   guī lái zhǔ shí jiān shā huí shǒu chù jīn zhàng   yún biān xiào táo huā