汉宫春

宋代 张鎡
登眺,因次来韵,代书奉酬 城畔芙蓉,爱吹晴映水,光照园庐。清霜乍凋岸柳,风景偏殊。登楼念远,望越山、青补林疏。人正在,秋风亭上,高情远解知无。 江南久无豪气,看规恢意概,当代谁如。乾坤尽归妙用,何处非予。骑鲸浪海,更那须、采菊思鲈。应会得,文章事业,从来不在诗书。
dēng tiào   yīn lái yùn   dài shū fèng chóu
chéng pàn róng   ài chuī qíng yìng shuǐ   guāng zhào yuán qīng shuāng zhà diāo àn liǔ   fēng jǐng piān shū dēng lóu niàn yuǎn   wàng yuè shān qīng lín shū rén zhèng zài   qiū fēng tíng shàng   gāo qíng yuǎn jiě zhī
jiāng nán jiǔ háo   kàn guī huī gài   dāng dài shuí qián kūn jǐn guī miào yòng   chǔ fēi jīng làng hǎi   gèng cǎi yīng huì de   wén zhāng shì   cóng lái zài shī shū