汉宫春

宋代 周紫芝
然如身在孤山,雪后园林、水边篱落,使人神气俱清。又明日,乃作此词歌于妙香寮中,亦仆西来一可喜事也 香满箱奁,看沈犀弄水,浓麝含薰。荀郎一时旧事,尽属王孙。残膏胜馥,须倾囊、乞与兰荪。金兽暖,云窗雾阁,为人洗尽余醺。 依稀雪梅风味,似孤山尽处,马上烟村。从来甲煎浅俗,那忍重闻。苏台燕寝,下重帏、深闭孤云。都占得,横斜乱影,伴他月下黄昏。
rán shēn zài shān   xuě hòu yuán lín shuǐ biān luò   shǐ 使 rén shén qīng yòu míng   nǎi zuò miào xiāng liáo zhōng   西 lái shì
xiāng mǎn xiāng lián   kàn shěn nòng shuǐ   nóng shè hán xūn xún láng shí jiù shì   jǐn shǔ wáng sūn cán gāo shèng   qīng náng lán sūn jīn shòu nuǎn   yún chuāng   wéi rén jǐn xūn
xuě méi fēng wèi   shì shān jǐn chù   shàng yān cūn cóng lái jiǎ jiān qiǎn   rěn zhòng wén tái yàn qǐn   xià zhòng wéi shēn yún dōu zhàn   héng xié luàn yǐng   bàn yuè xià huáng hūn